Càng lớn lên, ta càng nhận ra rằng đôi khi chúng ta có những câu chuyện buồn mà không thể chia sẻ với bạn bè hay người thân. Không phải vì chúng ta không tin tưởng họ, cũng không phải chúng ta sợ họ không thể đồng cảm với những gì ta trải qua. Đôi khi, chúng ta cảm thấy có những vấn đề riêng tư mà ta muốn giữ kín. Ta không muốn những chuyện buồn của mình ảnh hưởng đến người thân yêu của mình. Càng lớn lên, ta càng có những bí mật mà ta không muốn bạn bè và gia đình biết. Trong những trường hợp như vậy, duy nhất cách chúng ta có thể tâm sự là với người lạ. Khi nói chuyện với người lạ, ta cảm thấy an toàn và thoải mái. Sau cuộc trò chuyện, hai người lại đi mỗi ngả một hướng. Ta đã tâm sự và không ai biết về những điều đó. Dù cho viết hoặc kể ra, câu chuyện của chúng ta không bị công khai. Nó chỉ như là một câu chuyện của một người đi qua…

Bản thân tôi là một người sáng tác, cũng có thể gọi là “nhà văn, blogger nghiệp dư”. Công việc của tôi yêu cầu tôi phải luôn ra ngoài tìm cảm hứng để viết. Dù là những câu chuyện nhỏ nhặt, tôi viết lại chúng, miễn là chúng mang đến thông điệp nào đó cho mọi người. Những người viết như tôi thường có nhiều suy nghĩ và có thể nhạy cảm trong một số trường hợp. Tôi vẫn nhớ chuyến đi lên Sapa một mình. Lúc đó, tôi quyết định đi dù có một số người inbox và nhắn: “Sao mày ngu thế? Nhớ giữ cẩn thận nhé!”. Vì công việc và muốn tìm kiếm những trải nghiệm mới, tôi không ngại đi một mình. Thậm chí, tôi thích đi một mình. Trên chặng đường đó, tôi có thể dừng lại ở bất kỳ đâu, ngồi xuống và trò chuyện với những người lạ. Tôi lắng nghe câu chuyện của họ và ghi chú lại những tâm sự đó thành những câu chuyện ngắn. Tôi nhớ mùa hè năm ngoái, trên đường vào Hàm Rồng, tôi và một người bạn ngồi nghỉ ở một quán trà nho nhỏ, một nơi dành cho khách du lịch nghỉ ngơi. Lúc đó, có một cậu bé, nhỏ nhắn, khoảng 7, 8 tuổi, trông buồn bã, khuôn mặt đầy bi thương. Anh bạn mới hỏi:

  • Em làm gì ở đây?

  • Em chăn trâu.

Tôi cũng đến gần, thật sự đồng cảm với câu chuyện và hoàn cảnh của em. Cha mẹ em bỏ đi, để lại em một mình. Em được một gia đình trong làng nhận nuôi. Em không được đi học. Tôi nhìn xa xa và dưới chân là đàn trâu mà em phải trông coi mỗi ngày.

  • Em có thích ăn kem không?

  • Có.

Anh bạn chạy lên mua ba cây kem, và chúng tôi cùng ăn và trò chuyện. Khi đi xa, ta mới biết rằng trong cuộc sống còn nhiều mảnh đời bất hạnh vô cùng. Tôi hỏi ước mơ của em là gì, em trả lời: “Trồng ngô”. Anh bạn và tôi chỉ biết cười ngặt nghẽo.

Trong suốt thời gian học ở Hà Nội, tôi không phải là người có những trải nghiệm thú vị hơn bạn bè, cũng không phải là người giỏi giang gì giữa những đứa bạn cùng tuổi. Nhưng có lẽ có người nói đúng rằng tôi có những trải nghiệm mà những cô cậu 19, 20 tuổi khó có được. Trong thời gian tôi lên chùa Yên Tử và sống trải nghiệm ở đó trong 2 ngày, tôi đã ngồi thiền và trò chuyện nhiều với một cô lớn. Cô kể nhiều câu chuyện cho tôi nghe và yêu cầu tôi về nhà và ghi chú lại. Cô kể về một người phụ nữ đến chùa vì hôn nhân tan vỡ. Chồng bỏ cô đi theo một người phụ nữ khác. Cô tâm sự với cô lớn và khóc lóc, đau khổ. Sau khi khóc hết nước mắt và kể hết chuyện buồn với người lạ, lòng người ta trở nên nhẹ nhõm hơn. Con người cũng có những lúc có chuyện này chuyện kia và những lúc như vậy, họ rất cần một người để lắng nghe và tâm sự. Nhiều lúc, tôi tự hỏi: “Tại sao họ không kể chuyện này với người thân của mình? Tại sao họ lại chọn kể với một người lạ như tôi?” Nhưng càng lớn lên, càng có những câu chuyện mà tôi muốn giữ bí mật, sợ người thân lo lắng và lo âu. Sợ câu chuyện ấy bị lọt ra và lan truyền đến mọi người. Vì dù người thân có hứa giữ kín, nhưng không phải lúc nào họ cũng thực hiện được điều đó. Vì vậy, tôi tâm sự với người lạ, tự dưng nỗi lòng tràn ra mà không cần kiểm soát.

Càng về già, tôi càng cảm thấy cô đơn. Đó là lý do người già thường kể mãi về những năm tháng tuổi trẻ của họ. Mỗi khi về quê, bà của tôi lại kể chuyện này chuyện kia, hỏi han về cuộc sống và học hành ở Hà Nội. Có những thứ nhỏ nhặt mà người trẻ như tôi cảm thấy phiền hà. Nhưng khi đặt mình vào vị trí của họ, tôi mới hiểu và thông cảm hơn. Hôm nọ, tôi tham dự một cuộc họp của I Read. Một người phụ nữ tầm 50, 60 tuổi kể rằng bạn bè của cô luôn tìm đến cô để tâm sự, bất kể chuyện vui hay buồn. Trong suốt những năm tháng đó, cô chỉ ngồi lắng nghe mà chưa bao giờ kể về câu chuyện của bản thân. Có thể cô là lạc quan và yêu đời, không có nỗi niềm để tâm sự. Nghe xong, tôi cảm thấy rất đồng cảm. Tôi nhớ lại những năm cấp 3 và thời điểm lên Đại học. Nhiều khi bạn bè lại tìm tôi để trò chuyện. Trong tất cả các trường hợp, tôi chỉ lắng nghe chăm chú câu chuyện của họ để họ thoải mái chia sẻ những nỗi lòng của mình. Bản thân tôi không có câu chuyện buồn gì, cũng không có giận hờn hay thất bại. Tôi cũng đã từng như thế với những người lạ qua đường. Có một ai đó biết lắng nghe thật sự là một điều ý nghĩa…

Nguồn: Blog Trang Ps

By Hà Phương

Với kinh nghiệm trên 7 năm trong lĩnh vực làm đẹp mình tạo nên EzBeauty là website chia sẻ kiến thức và thông tin cho mọi người!