Đã bao giờ bạn trong cô đơn tối thêm, chỉ có mình và cảm xúc riêng của bạn? Trong khoảnh khắc đó, bạn đã nghĩ về điều gì?

Không biết các bạn đang lắng nghe Blog Radio có yêu Đêm không, nhưng rất nhiều bạn đã viết email tới Blog Radio tâm sự rằng họ yêu bóng đêm.

Có những thời điểm trong cuộc sống, đêm là lúc xoa dịu được tâm sự của con người và đêm cũng là lúc người ta thể hiện chân thành nhất! Không chỉ thế, trong bóng tối, con người thường mềm lòng hơn, dễ có cảm giác cô đơn… chỉ cần thấy vài ô cửa YM, vài cái nick còn sáng… người ta cũng cảm thấy bớt trống trải… Có gì tuyệt hơn khi có người bạn lắng nghe và ở bên chia sẻ những xúc cảm đặc biệt ấy?

Hôm nay, Blog Radio xin gửi tới các quý thính giả chủ đề “Tâm Sự Của Đêm” với bài viết của Blog Tree. Cùng dạo qua những dòng cảm xúc trong đêm, vẽ nên một bức tranh đậm hương hoa qua một bài viết từ blog Donacamela’s… Trong bức tranh phố đêm ấy, có bóng dáng của một cô gái và một chàng trai dạo dài trên phố…

Đêm ngồi mơ nắng

Chiều hôm nay, Hà Nội bỗng trở lạnh sau những ngày nắng ấm. Đi học về, tôi rẽ vào một ngõ khác, không phải đường về nhà mình, chỉ là con phố quen thuộc. Tôi bắt gặp một cô gái đang đạp xe ngược chiều với chiếc khăn mỏng quấn nhẹ ở cổ. Cảnh tượng đó thật đẹp, như con người gồng mình trong cuộc sống đầy rắc rối này.

Cái mặn mà ấy có lẽ tôi học từ anh, trong những cuộc trò chuyện về những bức tranh tương hình của anh. Anh thường kể cho tôi nghe rằng có những điều không thể chỉ nhìn bằng mắt, cũng không nhìn được nếu chỉ bằng tâm trí. Phải chăm chú nhìn rồi phiêu hồn về đâu đó, con sẽ thấy những cảnh dung dị thân thương nhất. Và đôi khi, khi tất cả tâm trí và ánh mắt gặp nhau, con sẽ thấy nguồn gốc của bức tranh trong lòng người tạo ra nó.

Có lẽ vì thế, tôi thường quay lại với những màu vẽ nhọ nhem của anh, với những bức tranh dở dang, những nét xiên ngang dọc trên bức tranh anh treo trong phòng. Chúng tôi lại ngâm ngồi trò chuyện, và thường kết thúc bằng cãi vã. Nhưng sau đó, tôi lại quay trở lại… như một vòng tuần hoàn không ngừng…

Tháng 4 đến. Dạo này tôi luôn hối hả, vội vã sao ấy. Chẳng thể hiểu từ bao giờ, tôi lại thích chờ tháng 4 đến. Có lẽ vì lúc ấy cây bàng xanh mỡ màng. Có lẽ vì lúc ấy hoa loa kèn nở trắng rộ khắp phố phường, mang màu trắng trong trẻo và hương thơm tới mức không tưởng. Có lẽ vì tháng 4 là lúc hoa bưởi thơm ngát nhất. Tôi cũng không hiểu tại sao, có lẽ từ bà nội, tôi thích mùi hoa bưởi. Chẳng hạn như khi nấu chè, ướp bột sắn… Thích cả mùi hoa bưởi xen lẫn trong mùi tóc ngày xưa…

Từ tháng 4, tôi lại nhớ đến tháng 9, tháng thu già của Hà Nội. Ánh nắng vương trên hàng cây, những cột đèn đỏ xanh náo nức. Người ta dừng xe và nắm tay nhau. Nắng quyến luyến cả những cái nắm tay của những người đã xa nhau nhưng vẫn còn tình cảm… Giữa đêm, mong ngày mai sẽ có nắng để xao xuyến lòng…

Không ra khỏi nhà sau 10 giờ tối, tôi vẫn tự ngưỡng mộ là mình… ngăn nắp! Cho đến hôm nay, tôi mới nhận ra rằng thật lãng phí khi không dạo phố đêm. Đặc biệt là cùng người mình ưng gọi là “người yêu”. Nhất là trên những con phố nho nhỏ, với những ngõ hẹp, những chỗ tối. Có lẽ các bạn đang nghĩ gì. Hai người dạo phố giờ đó, trên con phố hẹp, có chỗ tối có chỗ sáng?

Không, tôi muốn nói rằng, trên con phố đó, có rất nhiều mùi hương. Mùi hương của những loài hoa ban đêm. Tôi thích khoác tay anh và nhắm mắt, cảm nhận và đoán xem đang đi qua chỗ nào có hoa. Tôi thích như vậy… Tôi từng mơ làm họa sĩ. Nếu tôi là một họa sĩ thiên tài, tôi sẽ vẽ… mùi hương hoa ban đêm. Thứ khiến tôi ngây ngất…

Hey, cùng ra khỏi nhà. Mùi hương đã len lỏi, thoang thoảng… rồi đó. Mùi hương hoa ngọc lan. Khi đi qua, sẽ có vài cánh hoa rơi xuống tóc nhẹ nhàng…

Đi thêm một đoạn nữa, chỗ này, những tòa nhà cao xếp chồng. Bên lề đường là những chậu cây cảnh thơm ngây ngất. Đó là hoa nguyệt quế. Cây này mùi gần giống hoa quất, hình dáng cũng tương đồng, mọc từng chùm trắng tinh. Tôi thường ngắt những chùm hoa quất về để gội đầu, mùi hương sẽ thơm mãi mấy ngày sau.

Tiếp tục đi, đêm thật kỳ diệu. Giờ đó, không còn tiếng xe và không đông người đi lại. Và, hình như đó là giờ để các loài hoa ban đêm thể hiện hết sức mạnh của mình. Mùi hương thơm dịu hơn cả hoa nguyệt quế. Bây giờ đến lượt hoa nhài. Các chùm hoa lớn, nở trắng mịn. Hoa nguyệt quế mọc từng chùm, trong khi nhài nở từng bông tròn hơn. Nếu tôi là họa sĩ, tôi sẽ vẽ mùi hương và vẽ sao, để mọi người có thể cảm nhận rằng, mặc dù đều thơm, nhưng mùi hương của hoa nhài nhất định khác mùi hương của hoa nguyệt quế.

Vì bên cạnh tôi là anh. Nên tôi chỉ cần nhắm mắt. Đi, khi nào ngửi thấy mùi hương thì dừng lại và đoán. Trò chơi này thật vui. Thơm nhè nhẹ, nhưng không thể lẫn lộn. Đúng rồi, mùi hương của mai chiếu thủy. Chắc chắn là vậy. Những bông mai trắng bé xinh, khiêm nhường. Nhưng mùi hương thì không thể bị chìm khuất. Dịu dàng, ngọt ngào. Giá mà tôi có thể vẽ được nhỉ?

Tôi lại nhắm mắt và đi. Bây giờ là một mùi hương rất ngọt. Ngọt, nhưng nồng, như đã lên men. Hoa trà mi. Đúng rồi. Hình dáng giống hoa nhài, nhưng to hơn. Cũng màu trắng. Tôi cúi mặt gần hoa, hít hà thật sâu. Ngọt ngào. Say đắm. Thoáng như mùi hương mật ong, nhưng thanh tao hơn.

Quanh đi quẩn lại, đến lượt mùi hương hắc hơi và thơm cuống quýt. Hoa dạ hương. Chắc vì thế mà được gọi là dạ hương. Trong những loài hoa ban đêm, mùi dạ hương có vẻ nổi bật hơn cả. Tôi cũng thích, nhưng không bằng các loài hoa khác.

Chúng tôi lại tiếp tục đi. Lần này, mùi hương rất nhẹ nhàng. Nhưng ngọt và buồn. Tôi nói đó là mùi hoa giun. Chắc chắn đấy. Mùi giống hoa trà mi, nhưng nhẹ hơn, khó cảm nhận hơn. Trên cánh cổng sắt của tòa nhà là một giàn hoa giun. Anh bảo đó không phải hoa thơm. Tôi cãi lại và cắt một chùm để chứng minh…

Anh cười, gật đầu đồng ý với tôi. Mùi hương của hoa giun thoang thoảng, nhẹ nhàng. Tôi không nghĩ rằng tôi yêu anh, chỉ là tôi thích cảm giác dạo chơi như thế…

Nhưng các loài hoa ban đêm thường có màu trắng. Tại sao lại là màu trắng và thơm ngát nhỉ? Chỉ có hoa giun, khi chín, màu đỏ sẫm và càng thơm ngọt hơn. Có lẽ tôi sẽ yêu người mà tôi ưng gọi là “người yêu” và tìm hiểu thêm về những loài hoa ban đêm…

Gửi từ Donacamela’s blog. Vài nét về tác giả blog: Em đánh dấu thời gian bằng cơn mưa xanh. Em đánh dấu niềm vui bằng nụ cười của anh. Em đánh dấu con đường bằng gốc cây nở hoa màu vàng… Khi em trở lại thì mọi thứ biến mất. Có lẽ là em đã đi lạc…

By Hà Phương

Với kinh nghiệm trên 7 năm trong lĩnh vực làm đẹp mình tạo nên EzBeauty là website chia sẻ kiến thức và thông tin cho mọi người!