Nhật Bản – điểm đến “sốt” cho những người muốn thay đổi cuộc sống

Những năm gần đây, Nhật Bản đã trở thành điểm đến được ưa chuộng cho những người muốn tìm kiếm cơ hội việc làm với thu nhập hậu hĩnh. Quả thực, đã có nhiều bạn trẻ đã chọn con đường đi xuất khẩu lao động sang xứ sở hoa anh đào và đạt được thành công đáng kể. Có người đã tích lũy được một chút tiền để xây nhà, có người đã học tiếng Nhật tốt và tìm được công việc với mức lương đáng trầy trật.

Những hứa hẹn và khó khăn của cuộc sống ở Nhật Bản

Các công ty môi giới việc làm đã quảng cáo một tương lai tươi sáng cho những bạn trẻ muốn thay đổi cuộc sống tại Nhật Bản. Họ hứa hẹn về giấc mơ thần tiên, cuộc sống giàu sang và công việc vững chắc với thu nhập hấp dẫn. Điều này khiến nhiều người khao khát bỏ lại những khó khăn, gánh nặng ở quê nhà để dấn thân lên đường.

Nhưng khi đã đi, mới biết cuộc sống ở xứ người không dễ dàng cho bất kỳ ai, đặc biệt là khi người ta phải gánh gồng cả một đống nợ trên vai. Dù ai cũng tự tin rằng với sự cố gắng và đam mê, sẽ có một ngày thành công. Nhưng khi không đủ vật chất, khi giấc ngủ chập chờn, tâm can rối bời trong biết bao nỗi lo lắng, ai có thể chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ gục ngã?

Cầm cố sổ đỏ, vay lãi cao “ngất” cho con đi… đổi đời

Tôi đã có cuộc trò chuyện với bạn N.T.H (28 tuổi) từ Phúc Thọ (Hà Nội) một buổi sáng Chủ nhật. Tôi nghĩ rằng ngày này bạn H. sẽ có thời gian rảnh để trò chuyện. Tuy nhiên, khi tôi gọi điện, H. nói với tôi: “Chị đợi em tí, em đang trên đường đi làm. Khi nào tới nơi, em sẽ gọi lại chị!”. Tôi ngạc nhiên và hỏi: “Hôm nay ngày nghỉ mà em vẫn đi làm sao?”, H. trả lời: “Vâng, em làm gì có ngày nghỉ, tranh thủ lúc nào cũng được”.

Tôi đã hiểu rằng cuộc trò chuyện hôm nay sẽ mang nhiều cảm xúc…

Sau 3 tiếng, H. liên lạc lại và nói: “Em đang nghỉ giải lao nên gọi cho chị, chị thông cảm nhé”. Tôi nghe thấy những âm thanh loảng xoảng phía sau tiếng nói của H. Hóa ra, đó là tiếng người đang dọn dẹp ở quán ăn.

H. kể lại lý do vì sao đã chọn đi Nhật Bản: “Vì em muốn kiếm tiền và thay đổi cuộc sống chị ạ. Ở nhà, mọi thứ khó khăn quá và em không biết làm gì”.

Cuộc sống cay đắng và những nghĩ suy

Trong quá trình trò chuyện, tôi biết H. xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo. Bố làm công việc bảo vệ với lương 3 cọc 3 đồng, còn mẹ thì ở nhà chăm sóc gia đình. H. còn có 4 đứa em, em nhỏ nhất mới học lớp 7. Sau khi học xong cấp 3, H. không đậu đại học hay cao đẳng nên quyết định nộp đơn xin vào học làm cô giáo mầm non ở một trường trung cấp. Khi học xong, H. vẫn không có công việc vì gia đình nghèo không đủ tiền “chạy xuất” như mọi người khác. H. đã nghĩ đến việc đi xuất khẩu lao động để giúp đỡ bố mẹ nuôi em nhỏ.

Khi đó, việc đi xuất khẩu lao động sang Nhật Bản đang phát triển mạnh mẽ ở làng quê nghèo của H.. Họ thấy một số người cùng làng đã gửi tiền về để xây nhà, tiện nghi. H. nghĩ rằng cũng không có con đường nào tốt hơn thế, vì vậy, cô đã nói chuyện với bố mẹ để được học tiếng Nhật và sang Nhật Bản theo diện du học sinh. Tuy nhiên, gia đình H. chỉ có 12 triệu đồng từ việc bán heo và lúa.

Cô kể: “Bố mẹ em cầm sổ đỏ ra quỹ tín dụng nhân dân xã để vay tiền. Một số người ở đó đã nhìn bỉm mặt và nói ‘Có trả nổi không mà vay nhiều thế?’. Vì gia đình em còn nợ cũ chưa trả hết, nhưng bác giám đốc ở đó đã nói ‘Người ta không có mới phải đi vay, giờ mình không cho khác nào đường sống của họ’. Tuy nhiên, đất nhà em nhỏ và nằm sâu trong ngõ, nên sổ đỏ chỉ giúp vay được 120 triệu đồng. Bố mẹ em đã ‘cắn răng’ đi vay lãi cao để đủ số tiền yêu cầu”.

Khi đang học tiếng để chuẩn bị đi, H. đã từng nản lòng vì học khó quá, không thể nắm bắt được. Cô đã nói chuyện với bố và bố đã nói ‘Tiền vay đã đóng rồi, con cố gắng lên. Nếu không thể ở lại, trở về với bố mẹ, thì coi như bố mẹ mất 200 triệu cho con đi… DU LỊCH’.

Cuộc sống đầy đau khổ và sự đấu tranh không ngừng nghỉ

Khi mới đến Nhật Bản, H. và một số bạn cùng đi đã phải cố gắng thích nghi nhanh nhất có thể. Chỉ sau vài ngày, H. đã tìm được công việc làm thêm ban đêm thông qua một giáo viên Trung Quốc. H. kể lại ngày đầu đi làm: “Ngày đầu đi làm, em đã bị lạc đường vì không biết đi tàu điện ngầm như thế nào. Giáo viên là người nước ngoài mà em thì chưa biết tiếng Nhật. Sau một hồi mò mẫm, em phải sử dụng Google dịch trên điện thoại để dịch tin nhắn và nhờ giáo viên giúp đỡ”.

Trong 2 năm đầu tiên ở Nhật Bản, H. đã làm đến 3 công việc cùng lúc. Cô chỉ nghỉ được 4 tiếng mỗi ngày trước khi quay trở lại làm việc để trang trải học phí và trả nợ nương nhờ khi đi. Có những lúc mệt mỏi muốn từ bỏ tất cả, nhưng khi nghĩ về số nợ ở nhà, H. lại tiếp tục nỗ lực để “chiến đấu”.

Khi được hỏi về thu nhập từ lúc sang Nhật đến nay, H. cho biết: “Sau 7 năm làm việc ở Nhật, tôi muốn nhắn nhủ với mọi người, đừng tin vào những lời hứa hẹn trước khi đi. Cuộc sống ở Nhật không màu hồng như mọi người tưởng”. H. còn chia sẻ rằng có những người làm việc cật lực kiếm 40-50 triệu đồng mỗi tháng, nhưng ai biết rằng họ đã đánh đổi rất nhiều, đặc biệt là sức khỏe. Công việc của họ luôn đòi hỏi sự cống hiến và làm việc vất vả. Họ cũng phải trả thuế và chi phí sinh hoạt ở Nhật Bản cũng rất đắt đỏ. Một số người chỉ có thể gửi về gia đình khoảng 20 triệu đồng sau khi cắt giảm mọi chi tiêu.

Sau khi trả nợ cho chính mình, H. vẫn tiếp tục làm việc để có đủ tiền để đưa 2 đứa em (1 nam và 1 nữ) đến Nhật Bản cùng cô. Vì ở quê nhà, họ cũng không có công việc.

H. chia sẻ: “Khi ở nhà, mọi người thường nghĩ rằng sau 7 năm ở Nhật Bản, tôi phải có một số tiền lớn trong tài khoản. Nhưng không ai biết rằng thực sự tôi không có nhiều tiền khi vừa phải trả nợ cho mình, vừa phải nuôi 2 đứa em với số tiền lên đến 400 triệu đồng. Trong 2 năm vừa qua, dịch bệnh đã làm cho cuộc sống của mọi người khó khăn hơn. Tôi đã cố gắng duy trì cuộc sống ở đây để không phải nợ nần”.

28 tuổi, khi ở quê nhà, nhiều bạn bè cùng trang lứa của H. đã có gia đình và cuộc sống ổn định, nhưng H. vẫn đang cố gắng và nỗ lực hàng ngày để có thể tích luỹ một số tiền trước khi tính đến việc trở về quê hương.

Cuộc sống không dễ dàng như tưởng

Quả thực, chỉ khi đã đi rồi, người ta mới biết rằng nhiều người ở quê nhà nhìn vào những người đi xuất khẩu lao động và gửi tiền về xây nhà thì tưởng rằng kiếm tiền ở nước ngoài dễ dàng lắm. Nhưng có ai biết rằng cái giá của đồng ngoại tệ là nước mắt, mồ hôi và thậm chí cả máu!

Kiệt sức tại nơi làm việc là điều hiển nhiên

Đi khác với H., bạn N.T.V (sinh năm 1997, quê ở Nam Định) đã chọn con đường đi xuất khẩu lao động thay vì du học. V. đã sang Nhật Bản sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự ở quê. Vì không có công việc và gia đình khó khăn, V. quyết định đi làm công nhân xây dựng ở thành phố Tokyo.

Trước khi đi, V. đã “mơ” về một cuộc sống phong phú hơn khi sang Nhật để giúp bố mẹ. Tuy nhiên, cậu đã khẳng định: “Thực sự, sau hơn 3 năm ở Nhật, thứ duy nhất mà tôi đã có được là sự trưởng thành. Vì không biết quý trọng tiền bạc khi ở nhà, nhưng khi sang Nhật và trải qua khó khăn, tôi mới nhận ra nhiều điều quan trọng hơn”.

H. làm công nhân xây dựng mặc dù không có kỹ năng và kiến thức nghề nghiệp, nên thường được giao những công việc nặng nhọc nhất như khuân vác và kéo vật liệu xây dựng hay làm giàn giáo.

V. kể lại: “Ở Việt Nam, khi trời lạnh, tôi chỉ muốn nằm ở nhà dưới chăn. Nhưng ở Nhật, thời tiết lại lạnh tới mức âm độ, có những ngày tuyết rơi dày đặc, nhưng tôi vẫn phải làm việc với những thanh sắt giá buốt vạch xương. Lúc đi lính, tôi đã trải qua nhiều khó khăn trong quá trình huấn luyện, nhưng so với khó khăn ở đây, tôi thấy như không có gì. Có thể do tôi vẫn còn chưa quen với thời tiết và khí hậu ở đây, nhưng khi mới sang, còn có những lúc tôi kiệt sức vì nắng chói”.

V. khẳng định rằng việc kiệt sức tại nơi làm việc, công trường không hề hiếm gặp. Điều này là do thời tiết khắc nghiệt và công việc đòi hỏi thể lực.

V. còn kể về trường hợp một bạn lao động nước ngoài như V. bị ông chủ, người quản lý công trường đánh vì không hiểu tiếng Nhật (không làm đúng theo chỉ dẫn) hoặc không biết làm vì chưa có kinh nghiệm.

Khi đăng ký đi làm ở Nhật, tôi được công ty môi giới hứa hẹn mức lương 40-50 triệu đồng. “Nhưng khi tôi sang đây, tôi mới nhận ra rằng tất cả chỉ là ảo mộng!”, V. nói. Có những lúc tôi muốn bỏ trốn, nhưng tôi nghĩ về số nợ từ khi đi và quyết định tiếp tục nỗ lực.

Họ đã ký hợp đồng với tôi với mức lương 40 triệu đồng, nhưng rồi tôi phải trừ mọi chi phí, từ tiền nhà đến tiền bảo hiểm… không bao gồm cả ăn uống. Chỉ còn lại khoảng 20 triệu đồng, tiết kiệm lắm mới gửi về nhà được một ít. Chi phí sinh hoạt ở Nhật Bản rất đắt đỏ, tôi không dám mua gì cả. Ngay từ lúc đầu, tôi đã phải nhờ mẹ gửi quần áo sang để tránh phải mua tại đây. Kể từ khi sang đây, tôi không dám mua quần áo mới hay đi chơi bất cứ đâu vì công việc công việc không có thời gian nghỉ ngơi và tôi sợ mất tiền”.

Trong 2 năm gần đây, khi dịch bệnh diễn biến phức tạp, công việc của V. cũng gặp khó khăn, có thời điểm tôi chỉ làm việc một ngày rồi lại nghỉ cả tuần. Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa trả hết số nợ từ khi đi.

Thực tế phũ phàng

Thế mới thấy, cuộc sống cay đắng nơi xứ người không hề dễ dàng đối với bất kỳ ai. Dù có sức khỏe và tuổi trẻ, ai cũng muốn ra khỏi vùng an toàn để thay đổi cuộc sống. Nhưng chỉ khi đã đi rồi, người ta mới thấm hiểu rằng thực tế cũng khá phũ phàng!

Cảm ơn H. và V. vì câu chuyện của hai bạn! Chúc các bạn thuận buồm xuôi gió, công việc thuận lợi và sớm được trở về quê hương!

Nguồn ảnh: EzBeauty.vn

By Hà Phương

Với kinh nghiệm trên 7 năm trong lĩnh vực làm đẹp mình tạo nên EzBeauty là website chia sẻ kiến thức và thông tin cho mọi người!