Gặp nhau, bạn thân đều bảo tôi: “Mày định làm người tình của hắn đến bao giờ. Hắn đâu có ý định bỏ vợ”. Tôi không biết nói gì ngoài cười. Thật ra, tôi cũng đâu mong anh ấy bỏ vợ.

Tôi 26 tuổi, đã trải qua vài mối tình đủ đậm sâu để hiểu rằng “đàn ông thực ra cũng khó nói lắm. Đâu phải cứ yêu đàn ông độc thân thì họ sẽ cưới mình đâu”. Tình yêu thực chất là gì? Là khi yêu mình cảm thấy thoải mái, hạnh phúc, không quan trọng lâu hay mau, trong tối hay ngoài sáng, quan trọng là bản thân cảm thấy vui vẻ.

Khi tôi gặp anh, tôi biết rõ anh ấy đã vợ con đề huề. Anh ấy cũng chẳng giấu tôi, cũng chẳng tỏ cái vẻ giả dối “anh không hạnh phúc” để kêu gọi lòng thương của tôi như cánh đàn ông ngoại tình thường làm. Anh chỉ nói thẳng: “Anh có gia đình rồi, anh cũng yêu vợ anh, nhưng có điều này anh không hiểu vì sao, vừa gặp em anh đã thích em”, bấy nhiêu thôi tôi đã cho rằng anh là người đàn ông thẳng thắn và tử tế. Anh vừa yêu vợ, vừa yêu tôi thì có sao đâu, giống như một người thích hai chiếc áo, lúc mặc áo này lúc mặc áo kia vậy.

Thỉnh thoảng anh có đưa tôi đi chơi xa ngoài thành phố. Anh nói thích bên tôi ở một nơi thật sự riêng tư, nhưng tôi biết anh sợ không may chạm mặt người quen. Nhưng thường thì chúng tôi gặp nhau ở căn hộ của tôi, cùng trò chuyện, cùng ăn cơm, cùng nghe nhạc xem phim và sau đó là những phút giây thăng hoa mật ngọt.

Nhiều người cứ thắc mắc tại sao những cô gái trẻ trung, xinh đẹp lại lựa chọn làm “tiểu tam”. Tôi không biết những cô gái khác như thế nào, nhưng với riêng tôi, việc được một người đàn ông yêu thương, cưng chiều và tiêu tiền vì tôi không đắn đo, như vậy là quá đủ.

Tại sao không thể làm một nàng tiểu tam hạnh phúc? Đâu phải bà vợ nào cũng hạnh phúc thực sự đâu. Tôi hài lòng với những gì tôi đang có.

Một lần, trong buổi tối sinh nhật tôi, khi cả hai đang dở bữa ăn thì anh có điện thoại. Vợ anh gọi điện nói mẹ chị ấy bị mệt chắc phải tới bệnh viện kiểm tra xem thế nào. Anh liền đáp lại rằng anh sẽ về ngay.

Hôm nay là ngày đặc biệt, là sinh nhật tôi, tôi không muốn anh rời đi sớm thế. Vả lại chỉ là mẹ vợ anh bị mệt thôi mà, sao chị ấy không chở mẹ đi khám mà phải gọi anh. Nghe tôi thắc mắc, anh trả lời: “Mẹ vợ, cũng là mẹ anh”. Tôi lại hỏi:

– Với anh, cái gì là quan trọng nhất?

– Theo thứ tự: Gia đình, sức khỏe, sự nghiệp, các mối quan hệ xã hội…

– Thế em ở đâu trong cái thứ tự đó. Em nằm ở vị trí nào?

– Vị trí của em à?

Anh vừa hỏi vừa nhíu mày tỏ vẻ nghĩ ngợi rồi bế thốc tôi đặt lên giường, bảo: “Vị trí của em là ở đây, trên chiếc giường này, được chưa?”.

By Hà Phương

Với kinh nghiệm trên 7 năm trong lĩnh vực làm đẹp mình tạo nên EzBeauty là website chia sẻ kiến thức và thông tin cho mọi người!