Phương Các
Phương Các

Tâm tưởng sự thành (心想事成) Tác giả: Hỉ hí tây tịch(喜戏西席) Lại một thư sinh gặp gỡ một con hồ ly. Thư sinh văn nhược, nho nhã, hồ ly lông trắng, mắt đỏ, cằm nhọn, là loại thường thấy trong tiểu thuyết sẽ hóa thành mĩ nhân. Hồ ly rũ nước trên người mình, xoay người muốn đi. “Lúc nãy ta mới cứu ngươi.” Hồ ly làm động tác lạy, đề chân lại muốn đi. “Nghe nói hồ ly tu luyện là phải báo ân, ngươi thì sao?” Hồ ly buông chân trước ngực xuống, lỗ tai nhọn nhọn cúi xuống dưới, ủ rũ nằm ra đất. “Aizz, vừa nãy kéo ngươi lên, ngay cả một con cá cũng không bắt được, đêm nay chắc là phải đói bụng…” Hồ ly nâng mí mắt. “Oa! Ở đâu có cá chép kho tàuthế này?” “Thời tiết như thế này, cư nhiên trời mưa…” Hồ ly giương mắt lên nhìn trời. “Di? Hết mưa rồi? Kỳ thật mang theo ô thì tuyệt, đi bộ trong mưa cũng là một loại lạc thú a.” Hồ ly hướng về bầu trời mắt trợn trắng. “Ách…..Ta không có ý này….Khụ, mà cái ô này cũng đẹp thật.”

“Quaí, sao mãi mà lửa không cháy?” Hồ ly ngáp một cái, thổi ra một hơi. “Hồ, hồ đại tiên, lửa này, này, này hình như hơi to rồi? Sẽ không làm miếu cháy đi?” “Ân……Làm phiền đại tiên lại làm ra lửa?” “Ai, giầy bị hỏng rồi…” Hồ ly giật giật lỗ tai. “Di? Giầy này tinh xảo như thế này, đi cùng với bộ quần áo cũ nát của ta trông không quá thích hợp đi….” Hồ ly nhìn thư sinh từ đầu đến chân, đánh giá một phen. “A, này, như vậy thật cũng đúng……Ha hả, còn chưa bao giờ được mặc bộ quần áo tốt như thế này đâu…..” “Ta vốn định cưỡi lừa thay đi bộ, con ngựa to như thế này…..Chắc, chắc là thuần chủng chưa đấy?” “Một bát mì dương xuân cũng không có nổi tiền mà mua, phải làm thế nào đây….” “Đây là nghiên mực Đoan Khê a, ta làm sao có thể được dùng đây?” “Cái, cái gì? ! Trạng Nguyên? Ta vốn nghĩ chỉ cần đậu tiến sỹ liền không uông công mấy năm nay…..”

“Hoàng Thượng ban ta cùng trưởng công chúa tứ hôn….” Hồ ly kinh ngạc nháy mắt mấy cái. “Như thế nào, không phải ngươi? Khó trách, ta luôn thấy công chúa kiêu căng kia không vừa mắt, ngươi làm sao mà….Đại, đại tiên, ngươi lại muốn làm gì?” Hồ ly oai oai đầu, nhảy lên đầu gối thư sinh, đứng lên. “Đại tiên, trưởng công chúa bị dân tộc Nữ Chân cầu hôn sắp phải đi rồi…” “Tam công chúa cùng Lý tướng quân bỏ trốn…..” “Bình An quận chúa xuất gia…..” “Lưu tiểu thư không thích ta, đòi treo cổ….” “Ngụy cô nương……” ………… “Đại tiên, Hoàng thượng không dám tứ hôn cho ta….” “Đại tiên, ngay cả kĩ nữ thanh lâu cũng không nguyện lấy ta….” “Đại tiên, ngươi biến cho ta một mỹ nhân đi…..phải là một mĩ nhân tốt.” Hồ ly nhảy xuống đất, hiện lên một tầng khói mờ. Tóc trắng, mắt đỏ, cằm nhọn. “Đại, đại đại, đại tiên,….ta vốn là muốn…..Ta, ta ta ta ta ta thụ sủng nhược kinh….Đại tiên….”

“Đây không phải là ngươi muốn sao? Trốn cái gì?” Thư sinh rụt lui về phía sau. “Ta không đẹp sao? Ta đối đãi ngươi không tốt sao?” Thư sinh lại rụt lui về phía sau. “Lần trước ta hóa thành hình người, ngươi chẳng ở một chỗ nhìn lén sao?” Thư sinh tiếp tục rụt lui về phía sau. “Bên cạnh ngươi….nhiều ngày như thế, ngươi cư nhiên không biết ta là công? Như vậy trách được ai đâu?” Thư sinh dính chặt vào vách tường. “Xuân tiêu nhất khắc thiên kim. Nào, đến…” Sau lại. “Đại tiên, ta, ta, ta nghĩ ở phía trên….” Nhíu mày: “Nốt lần này.” “Đại tiên, ta còn muốn ở phía trên.” Khóe miệng run rẩy: “Chỉ nốt lần này.” “Đại tiên, ta muốn từ nay về sau đều ở phía trên!” Lại lần nữa. “Đại tiên, ta muốn có con…..” Lật bàn: “Ngươi nghĩ ta là vạn năng chắc!”

Chú thích: Mì Dương Xuân

Nghiên mực Đoan Khê

Nghiên mực Đoan Khê

By Hà Phương

Với kinh nghiệm trên 7 năm trong lĩnh vực làm đẹp mình tạo nên EzBeauty là website chia sẻ kiến thức và thông tin cho mọi người!